Gia Đình  Gia Đình
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyenngan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyenngan. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Đợi em đến cuối cuộc đời

Chỉ bên anh, cô mới hiền lành và nhẹ nhàng như mây trời vậy. Vâng, chỉ bên anh mà thôi.

Tuổi thơ hoang dại

- Nó là của tao, tao nhìn thấy nó trước! - Tiếng la lớn vang lên.

- Không, là của tao!

Tiếng tranh giành la hét vang cả một góc phố. Thu hút ánh mắt của nhiều người đi đường. Anh đứng trên ban công liếc mắt ra nhìn. Thấy bọn nhóc trong khu đang giành nhau một chú chó con nhỏ. Nhìn bộ dạng chắc là đi lạc đây. Tiếng la lớn đó cũng chẳng phải ai xa lạ, là cô bé Narita sát bên cạnh nhà. Mới có 6 tuổi đầu mà la hét cũng dữ dằn quá, anh nhìn và phì cười.

Cuộc tranh giành mỗi lúc một gay cấn và điều kết thúc cuộc cãi lộn đó là tiếng khóc nức nở của thằng nhóc trong cuộc. Một cái tát trời giáng từ bàn tay nhỏ nhắn của Narita in vào vào má của thằng nhóc cùng tuổi. Người lớn buộc phải vào giải vây, la mắng bọn nhóc. Narita bị bố lôi về nhà, còn mẹ của thằng nhóc thì cấm tiệt thằng nhóc không được chơi với cô bé nữa.  

Narita lầm lũi đi theo bố, trên tay ôm chú chó nhỏ nâng niu, vuốt ve bộ lông lem luốc của nó, miệng cô bé thoáng một nụ cười. Từ bé đến lớn, những thứ Narita muốn thì chưa bao giờ cô không có. Không phải bằng sức mạnh hay giúp đỡ của người khác, mà là bằng chính cô. Cô có thể xông vào đánh nhau với lũ trẻ trong xóm chỉ để dành thứ đồ mà cô thích. Anh cũng không hiểu sức mạnh đâu trong một cô bé con như vậy, có thể là vì lòng ham muốn quá mạnh mẽ chăng?

Narita lớn lên với sự nuôi nấng của bố, mẹ cô sau khi sinh cô ra đã đi theo một gã trai khác. Cô sống trong sự ghẻ lạnh của người bố, tuy ông cho Narita ăn học đầy đủ nhưng trong đôi mắt ông khi nhìn cô bé vẫn ánh lên vẻ thù hằn, trách móc, đau đớn. Vì Narita rất giống mẹ. Bà rất đẹp… Từ năm 6 tuổi Narita đã trở thành thủ lĩnh trong khu, với sự dữ dằn, nóng tính và bất chấp. Bọn nhóc bằng tuổi luôn phải nể cô. Narita học rất giỏi, chỉ có cái ngang tàng và bướng bỉnh. Narita luôn được chọn làm lớp trưởng vì cái uy, tuy việc Nari phạm lỗi cũng không phải là ít. Ngày nào anh cũng thấy cô chơi cùng lũ con trai, đôi khi lại thấy cô đánh nhau với mấy thằng nhóc. Rồi sau đó lại bị lôi về. Cái chuyện này tiếp diễn, kéo dài mênh mang suốt tuổi thơ. Tuy Nari ta rất bướng bỉnh nhưng được một điều là cô rất nghe lời anh. Những lần bị bố mắng hay đánh đập, cô lại trốn sang nhà anh. Mẹ anh – bà rất thương cô bé, có khi Nari ở nhà anh ăn ngủ vài ngày, những lúc đó cô luôn quấn quít lấy anh, bắt anh dạy cho cái này cái kia, cô đáng yêu như một con thỏ con vậy.

Theo năm tháng mọi thứ đều  lớn lên, Nari đã vào cấp hai, mái tóc hung đỏ bẩm sinh của cô lại càng quyến rũ hơn bao giờ hết, làn da trắng ngần, khuôn mặt xinh xắn, duy chỉ có đôi mắt lạnh lùng và buồn man mác như bầu trời mùa thu. Rất nhiều nam sinh trong trường để ý đến Nari nhưng họ thường không dám đến gần vì bề ngoài cô lạnh lùng và sắt đá hơn bất kì cô nàng nào. Chỉ có anh mới hiểu điều gì đã làm nên cô của ngày hôm nay. Anh không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cô.

Vào mùa thu hoa rẻ quạt nở vàng rực khắp bầu trời, Nari sinh vào mùa thu vì thế cô yêu hoa rẻ quạt hơn cả. Anh và Nari vẫn thường chạy chơi trên những ngọn đồi đầy hoa rẻ quạt, nằm trên những thảm lá mà ca hát ngêu ngao, nói vu vơ chuyện trên trời dưới đất. Chú chó nhỏ ngày xưa Nari mang về cũng đã lớn, cô đặt cho nó cái tên rất ngộ là Toto. Toto chạy vòng quanh giẫm lên muôn ngàn cánh hoa rơi, những tiếng loạt soạt vang lên trong những ngày mùa thu nghe dịu ngọt vô chừng.

Chỉ bên anh, cô mới hiền lành và nhẹ nhàng như mây trời vậy. Vâng, chỉ bên anh mà thôi.

Ngậm ngùi yêu thương

“Mùa rẻ quạt cũng qua
Sắc vàng thôi da diết
Còn tôi đứng đó với sắc vàng hóa thành máu trong tim...”
    
Hôm sinh nhật Nari, anh hẹn cô trên ngọn đồi đầy những cây rẻ quạt. Những nhánh rẻ quạt vàng rực, những chiếc lá  lộng lẫy khẽ theo làn gió buông mình tung bay, lung linh cả khoảng trời. Như những đôi cánh thiên thần vàng rực đang dạo bay trên không trung. Cô rất yêu hoa rẻ quạt, yêu màu vàng như ánh nắng mai đó một cách da diết. Anh cũng yêu hoa rẻ quạt nhưng đôi khi tôi thoáng thấy nó mang sắc vàng đau thương, màu vàng của những lặng câm, của chia xa. 

Đã nhiều lần anh muốn nói rõ lòng mình nhưng anh sợ mất đi tình ban đẹp đẽ giữa anh và cô. Narita hồn nhiên, lãng mạn nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. Con người cô tồn tại những mâu thuẫn chồng chất. Như kiểu vừa dịu dàng lại vừa bướng bỉnh, vừa tốt bụng vừa nguy hiểm, vừa hồn nhiên vừa đa cảm sâu sắc, vừa ngang ngược vừa thật thà. Như cái kiểu trắng cũng không ra trắng, đen cũng không phải, mà màu xám lại càng không. Cô khó đoán và không thể xác định được. 

Trong suy nghĩ của anh, thì đã ngang ngược, bướng bỉnh, mạnh mẽ, thủ đoạn rồi thì không thể mà có tốt bụng, thật thà, hiền lành được nữa. Nhưng cô ở đó - ngay trước mặt anh, đã dẫn chứng hùng hồn nhất cho những cái mà anh nghĩ là không thể. Bên cô từ bé đến giờ anh đôi lúc nghi ngờ mình có thể hiểu hết về cô hay không. Đôi lúc anh thấy như cô gần  lắm, quen thuộc như lòng bàn tay, như khí trời tôi thở mỗi ngày. Nhưng đôi lúc cô như ở nơi nào đó, xa xôi lắm, lạ lẫm lắm. 
   
Anh nhìn đồng hồ và thầm nhủ, trễ ba mươi phút rồi, Narita vẫn thường nói là cực ghét những người trễ giờ, vậy mà giờ cô trễ hẹn rồi đấy. Anh phì cười, cũng có lúc cô làm sai cái nguyên tắc cô đặt ra đấy thôi! Anh ngồi bệt xuống gốc cây, tưởng tượng ra cảnh cô đến muộn và viện lí do này nọ, trông cô bối rối và tìm lời phân bua với anh thật thú vị. Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười tám của cô. Hôm nay... ừ thì hôm nay anh quyết định là nói rõ lòng mình với cô. Dù có ra sao anh cũng mặc kệ, anh không thể chịu nổi cảm giác yêu trong âm thầm như thế này, nó đốt cháy tim gan anh. Và hơn hết anh sợ người ta cướp mất cô. Tuy Narita ngang bướng và hoang dã như con ngựa chưa được thuần phục nhưng anh vẫn yêu cô một cách vô điều kiện. Tình yêu luôn có những lí lẽ của riêng nó mà anh không thể nào hiểu được. 

Cô không tóc dài thướt tha, ăn nói duyên dáng, mắt cười tình tứ như bao cô gái khác, mà nhìn cô, người ta cứ tưởng như một tay chơi rock thứ thiệt, với mái tóc hung đỏ ngang vai, quần jean lủng lỗ chỗ, áo phông rộng in hình vằn vện. Hiếm hoi lắm những ngày quan trọng cô mới mặc được một bộ mà nhìn giống như con gái nhà lành. Mắt cô vốn đã có ánh nhìn sắc lẹm rồi mà lúc nào cũng được kẻ đậm đen. Cô vẫn không khác lắm hồi bé vẫn cái sóng mũi cao ấy và làn da trắng hồng. Dù mặc thế nào trông cô cũng rất xinh. 

Cô của ngày hôm nay đang phải gồng mình để can đảm, gồng mình đi qua những đổ vỡ tuổi thơ. Ừ cô là thế đó, nhưng anh vẫn yêu một cách ngây dại như kiểu trên thế gian này chỉ có một mình cô là con gái còn tất cả còn lại chỉ là những thằng con trai. Anh nhìn thấy nơi cô có điều gì đó trong veo như là mây trời, nhìn thấy những điều lãng mạn của cô. Vì anh tin chẳng có một cô gái nào xấu xa mà biết yêu hoa rẻ quạt đến điên dại.
   
Liếc nhìn đồng hồ, đã trễ hơn 1 tiếng rồi, chợt lo lắng, anh bấm số gọi cho cô. "You raise me up so I can stand the mountains, you raise me up to walk on stormy seas, I am  strong when I am on your shoulders…" Anh gọi một lần, hai lần... chục lần, bài nhạc chờ cứ lặp lại mãi, cô không nghe máy. Anh nhủ thầm: “Chuyện gì vậy nhỉ? Sao cô không tới mà cũng không nghe máy”…Đầu anh cứ căng lên chả biết sao mà giải đáp được, anh đứng dậy đi qua nhà cô.

Đến nơi, nhà cô tắt đèn tối thui, anh bấm chuông thử nhưng không ai trả lời. Bác Haruji hàng xóm nói vọng ra: "Nhà ấy đi đâu từ sớm rồi mà, cậu làm gì bấm chuông inh ỏi thế?" Anh lắc đầu khó hiểu, lần đầu tiên cô không nghe điện thoại của anh, lần đầu tiên cô hẹn mà không đến, lần đầu tiên… ừ tất cả đều là lần đầu tiên, mà quái, cô đang ở đâu thế nhỉ, anh cứ lầm bầm mãi. Anh hậm hực về nhà, lòng như lửa đốt, anh nghĩ đủ chuyện cô bị thế này thế kia… nhưng chẳng có cái lí do nào là hợp lí cả. 
   
Thế là cái quyết định tỏ tình với vào đúng sinh nhật mười tám tuổi của cô đã hỏng bét. Và anh cũng không biết rằng sẽ có một thời gian rất dài rất dài anh không được gặp cô nữa…

Sét đánh

Mười giờ đêm, điện thoại reo, anh vội nghe máy, là cô.

Anh lao như tên bắn chạy ào vào bệnh viện, bố cô bị tai nạn, và ông đang trong phòng cấp cứu, ca phẫu thuật đã diễn ra hơn ba giờ. Nari nói giọng đầy hoảng sợ, anh nghe mà run người.
  
Anh vào bệnh viện và thấy cô đang ngồi bó gối ở một góc trước cửa phòng cấp cứu. Lần đầu tiên anh thấy cô nhỏ bé và yếu ớt như vậy. Anh không biết nói gì cả chỉ nắm chặt lấy tay  cô. 

Narita như cái xác không hồn, khóe mắt cô ầng ậc những nước, cô cắn chặt vào môi, để ngăn nỗi sợ hãi. Bố là người thân duy nhất cô có trong đời. Mẹ đã bỏ đi khi cô mới vài tháng tuổi. Khi lớn lên cô mới thấy mất mát mới thấy xót xa. Những tháng ngày không có mẹ, ông đã chăm sóc cho cô những gì ông có thể làm được. Dù có đôi lần ông tức giận đánh đập và ghét bỏ cô nhưng ông vẫn rất yêu thương cô. Ông vừa làm cha vừa làm mẹ. Nhưng khoảng trống không có mẹ vẫn không cách nào lấp đầy. Giờ đây nếu ông bỏ cô mà đi thì cô còn biết bấu víu vào đâu nữa. Nari khóc trong vô thức, nước mắt ướt đẫm cả vạt áo, mọi thứ trước mắt như mờ đi. 
   
Anh nhìn cô mà không kiềm nổi xúc động, lần đầu tiên anh thấy cô khóc, cái vẻ ngoài ngang bướng ngạo mạn của cô đi đâu mất rồi. Cô mong manh và dễ vỡ quá chừng. Bàn tay cô bấu chặt vào tay anh, móng tay nhọn của cô hằn lên da thịt anh, những vết hằn dần sâu rồi tứa máu. Nhưng anh không dám kêu lên cũng không dám nhúc nhích. 
  
Có quá nhiều thứ là lần đầu tiên trong ngày hôm nay, và hẳn rắng với anh, những thứ mà gọi là lần đầu tiên diễn ra đều rất kinh khủng và tệ hại. Nửa giờ sau, bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, bác sĩ ôm lấy Nari và nói: “Xin lỗi”. Ông tránh nhìn vào ánh mắt của Nari, cô ngồi phịch xuống đất và khóc nức nở, miệng chỉ nói: "Không, không, không phải…"
   
Sau vài giây, như chợt nhận ra điều gì đó cô lao vào phòng cấp cứu, giở miếng vải che trắng toát lên, cô ôm lấy bố và lay thật mạnh, cô hét lên: "Bố ơi, tỉnh dậy đi, bố không được bỏ rơi con, không được bỏ rơi con…" Cô gục xuống cạnh giường khóc thảm thiết, cắn môi đến bật máu, cô đập đầu vào thành giường, anh vội lao vào ôm cô lại. Cô hét lên: “Buông ra, buông ra, các người buông tôi ra, bố tôi còn sống sao các người lại kêu ông ấy chết...” 

Anh ôm chặt cô, khuôn mặt anh cũng mếu máo, anh cũng đang khóc, các y tá phải tiêm cho cô mũi thuốc an thần. 

Mùi thuốc sát trùng, màu trắng của tường, của màn, của ra trải giường làm anh phát điên, anh thấy rờn rợn, cái màu trắng thê lương đó làm người ta ám ảnh mãi không thôi.

Đôi khi ông trời lại làm những điều mà ta không thể nào hiểu được lí do, đôi khi ông nghiệt ngã quá chừng. Cô chỉ còn một người thân duy nhất mà ông cũng nỡ cướp đi. Kiếp trước cô đã làm gì mà kiếp này phải chịu đày đọa như vậy. Anh  nghiến chặt răng mà khóc tức tưởi. Nhìn xác bố cô nằm trên bàn mổ lạnh lẽo trắng toát anh thấy tay chân rụng rời.

Tạm biệt

Cô tỉnh dậy, người vẫn còn ê ẩm, cô thấy vài bóng người qua lại, bàn tán gì đó, cô thấy màu trắng toát của những tấm màn…
  
Mọi người đang làm đám tang cho bố cô. Cô không khóc nữa… Cô thắp cho ông nén nhang rồi cô quay đi. Cô lặng lẽ thu dọn hành lí và đặt vé máy bay. Cô muốn đi thật xa nơi này.

Kodi gọi điện thoại cho cô, nhưng vẫn không thấy nghe máy. Cô biết anh đang cuống cuồng tìm cô. Nhưng lúc này cô không muốn gặp anh. Anh chạy lên ngọn đồi những cây rẻ quạt cũng không thấy cô, anh chạy qua những góc phố cô hay ngồi vẫn không thấy, tìm ở mọi nơi vẫn không thấy. Anh nghĩ cô chỉ núp đi đâu đó để mà khóc nhưng anh lại mơ hồ có cảm giác như cô sẽ biến mất mãi mãi… 
   
Anh gọi lại một lần nữa: "Thuê bao quý khách…" Anh tắt máy bội cách bực bội. Hai ngày sau, anh nhận được tin nhắn và biết cô đã rời xa anh rồi, cô đã biến mất rồi. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Tạm biệt”.

Anh vào phòng cô lục tung mọi thứ lên chỉ để tìm kiếm chút thông tin gì đó để biết cô đang ở đâu nhưng tuyệt nhiên một chút manh mối cũng không có. Anh ngồi bệt giữa đống  hỗn loạn trong phòng cô. Lòng anh đau đớn vô cùng khi cô bỏ anh ra đi mà không chút gì lưu luyến, cô bỏ anh nhẹ nhàng như khi người ta khi đã mất đi thứ quan trọng nhất thì những thứ còn lại chỉ là vô nghĩa. Và hơn hết anh chưa từng một lần nói tiếng yêu cô và ngay giờ phút này đây anh biết anh sẽ không bao giờ nói ra được điều đó nữa. Vì cô đã đi thật xa rồi. 
    
Những ngày tháng dần trôi qua, anh sống với hoài niệm, anh vẫn thường đi lên ngọn đồi đầy những cây rẻ quạt, anh vẫn ăn một mình ở những quán quen... như ngày còn cô. Mỗi tháng anh ghé mộ bố mẹ cô thắp cho họ nén nhang và đặt trước mộ một bó hồng trắng. Mối tình đầu đã mãi chết lặng, như cây đàn bị đứt dây có muốn gảy lên tiếng cũng không có cách nào được.  

Có những điều quan trọng trong cuộc sống mà ta không thể nào giữ mãi bên mình.  Có những người đi vào cuộc đời ta khiến ta quen như khí trời như ánh nắng rồi đột ngột rời bỏ ta nhẹ nhàng như phủi một cánh hoa vương vào mái tóc.

Những ngày xa xứ

Cô đã đi thật xa khỏi nơi đó rồi, cái nơi mà cô đã chịu quá nhiều nỗi đau. Đôi lúc cô thoáng nghĩ về Kodi nhưng cái chết của bố vẫn mãi ám ảnh cô. Những ngày xa quê, cô cố gắng thích nghi với cách sống ở chốn phồn hoa Paris này. Cô sống  ở khu phố Goutte d'or, nằm ở Quận 18. Nó nổi tiếng là một khu phố bình dân và đông dân nghèo. Cô  xin được một chân trong quán café, và làm nhân viên bán thời gian cho một cửa hàng thức ăn nhanh. Hôm nào cũng dậy từ sớm và làm đến tận tối. Nhưng như thế này tốt hơn bận rộn khiến cô quên đi mọi đau buồn. Cái bề ngoài của cô càng sắt đá hơn trước nhiều lần, khuôn mặt lạnh lẽo, đôi mắt như có lớp màn bao phủ không còn sắc lẹm tinh quái như trước, mà giờ nó vừa heo hút vừa cô độc nhìn vào mà rợn người. 

Phố xá nơi Paris này làm con người ta ngất ngây với những cửa hàng hoành tráng, những cửa hiệu thời trang sang trọng, những ngôi nhà với kiến trục đẹp mắt,…những vệ đường trài dài và những cây hạt dẻ. Paris đẹp như một huyền thoại - là quê của mẹ cô. Được đặt chân đến đây cô thấy mình như được ấm áp và yên bình hơn. Ban đầu rất khó khăn cô mới thích hợp với không khí lạnh nơi đây, vào mùa đông ở đây chỉ có 8 độ C,. Đôi khi cô nhớ màu vàng rực của những cánh hoa rẻ quạt nhưng mọi thứ trôi qua nhanh. Vì có lẽ Paris rất đẹp, hào nhoáng và lộng lẫy cũng đầy vẻ thơ mộng và kiêu kì. Kinh đô ánh sáng này có vô số cảnh đẹp, bờ sông Seine, con đường Rivoli và vườn Tuileries, tòa đô Chánh Paris,… Những thứ xa lạ mới mẻ này đem lại một cảm giác lạ lẫm trong cô. 
   
Ba tháng sau, cô từ bỏ công việc cũ và tìm được công việc làm một thợ cắt may phụ việc cho một cửa hàng thời trang, vì chăm chỉ làm việc nên cô nhanh chóng được tin tưởng. Lương cao hơn nên cô không phải quá chật vật trong chi tiêu, miễn là biết dè xẻn một chút. Một cô gái người Nhật lại len lỏi sống được ở Paris thật là rất thú vị. Cô nhuộm mái tóc sang màu bạch kim. Cô đã quá chán màu tóc hung đỏ của mình. Ngoài giờ làm việc cô thường đến bên đài phun nước gần khu cô làm việc, nhâm nhi ly café, và nhìn những sinh viên Paris. Có người thì bày la liệt sách vở để học, có người lại chơi tung hứng và có vài du khách cũng như cô ngồi ngắm nghía họ. Ngoài ra cô đi học thêm tiếng Pháp, vì cô chỉ biết nói tiếng Anh, mà người Pháp họ chẳng hoan nghênh điều này. Đã ở Pháp thì phải nói tiếng Pháp. 
   
Rồi cứ đều đặn như thế, sáng đi làm tối đi học tiếng Pháp. Thỉnh thoảng cô đi dạo quanh bờ sông Senie, đi đến những khu phố đẹp của Paris. Mọi thứ cứ nhàn nhạt trôi qua với cô, tưởng như những kí ức đau buồn đã biến mất. Nhưng thật ra nó vẫn ở đó, chỉ đợi dịp mà bùng lên, lại ung lên nhức nhối. Nếu như  vết thương bị điều gì đó làm nên thì chỉ có chính điều đó mới chữa lành được, chứ thời gian vốn chẳng là gì cả.
   
Cô cố gắng không nhớ về anh, về hoa rẻ quạt, về bố, về mẹ,… Những bức hình chụp chung cô không đem theo gì cả, những cuốn số nhật kí, những trang ép hoa rẻ quạt khô cô cũng bỏ lại quê nhà. Vậy mà ở cái nơi xa xôi này, đêm đêm, chạnh lòng cô lại nhớ. Nhớ một cách da diết, cô như nghẹt thở khi nghĩ đến bố, lòng cô đầy tiếc nuối khi nhớ về anh, còn mẹ với cô chỉ là niềm đau mà không có chút kí ức. Cô chỉ nhớ mang máng  mẹ rất yêu hoa hồng trắng, và mỗi lần giỗ mẹ bố lài mạng vế một bó hồng trắng lớn. Cô ám ảnh loài hoa đó như người ta sợ một thứ gì đó kì bì vậy. Nhưng tuyệt nhiên cô không khóc, mắt chỉ buồn mênh mang pha lẫn căm thù. Cô hết nước mắt để khóc rồi, cô căm thù ông trời đã quá nghiệt ngã với cô. Ánh mắt cô lúc này dư sức để giết một ai đó.
   
Paris vào mùa đông, trời lạnh cóng, hai bàn tay cô đã đeo một đôi găng tay to bằng bông mà cô vẫn run cầm cập. Cô đến lớp học tiếng Pháp một cách chán chường. Sau một ngày làm việc mệt mỏi cô chỉ muốn trùm chăn mà ngủ cho ấm áp. Ra đường vào thời tiết này đúng là cực hình.
  
Thầy bắt đầu giảng bài, tiếng giở vở vang đều, tiếng giấy sột soạt, tiếng bấm bút lách cách nghe liên tục. Cô chợt phì cười vì cái điều đáng yêu đó. Bỗng “Phịch” – một cậu trai ngồi vào chỗ bên cạnh cô. Hắn  quăng balo một cách thô bạo. Hắn chắc cũng tầm tuổi cô, tai đeo chiếc khoen kim cương sáng lấp lánh, trên bàn tay phải xăm một dấu hiệu gì đó kì cục. Chiếc quần thụng rách tua tủa. Nhìn khá là shock! Cô nhìn hắn  với vẻ soi mói và ánh mắt khó chịu. “Nè! Cô nhìn cái gì đó?” - Hắn nhếch mép hỏi. “Nhìn cái vật thể lạ gì đó đi học trễ mà còn thô bạo.” - Cô chẳng buồn nhìn nữa và đáp cho xong.
   
Hắn cau có ra mặt, muốn mắng trả lại nhưng vừa lúc đó thầy kêu cả lớp chuẩn bị làm bài Test. Thấy cái bộ mặt hắn hậm hực mà cô khoái trong lòng... Lâu rồi cô không bắt nạt ai, lâu rồi cô sống cam chịu, sống ngày nào hay ngày đó, cô chẳng thiết tha gì. Tự nhiên nhìn hắn cô bỗng dưng muốn nổi loạn ghê gớm. Cô chỉ nhủ trong lòng vậy thôi, chứ ngoài mặt cô vẫn thản nhiên và lạnh lùng như hắn chỉ là con muỗi vo ve bên cạnh.
   
Chuông báo giờ học kết thúc, cô thu dọn sách vở ra về. Hắn bỗng chộp lấy cuốn vở của cô, vẻ mặt hả hê. Hắn chưa kịp nói gì, thì cô đã phang ngay vào mặt hắn một câu như búa giáng: “Nếu nhà nghèo như vậy, cần cuốn vở thì tôi cho đấy, cầm lấy mà dùng!” Nói rồi cô bỏ về nhanh chóng, hắn ngẩn ra như vừa bị quả tạ trên trời rơi trúng đầu mà chẳng hiểu vì sao. Hắn chỉ kịp nói lên mấy tiếng Nè... nè! Cô đã đi mất hút rồi. Hắn lầm bầm và nguyền rủa cô, cái thứ con gái gì mà chanh chua, đáng sợ quá! Chỉ tính hù chơi mà ai ngờ… Lần đầu tiên hắn gặp cái thể loại như cô.
Trên đường cô đi ngang qua ga tàu điện ngầm, thấy gần đó có một con hẻm nhỏ, có vài người tụ ba tụ năm hút chích gì đó. Cô tặc lưỡi: "Chắc sung sướng lắm nhỉ?!" Rồi cô đi mau, dính dáng vào cái bọn đó chẳng hay ho gì. 

Càng về đêm Paris càng lạnh cô về nhà đã hơn 10 giờ khuya. Cô làm tách cacao nóng và ngồi trước lò sưởi. Chập chờn vài ý nghĩ, cũng đã hơn 1 năm rồi, 1 năm ngày cô rời bỏ quê nhà, 1 năm ngày cô xa anh. Cô muốn khóc nhưng sao nước mắt không chảy ra được. Nỗi đau cứ đặc quánh lại, mà dày xé tâm can. Cô muốn quay về bên anh, chỉ có Kodi mới làm cô thấy bình yên nhưng ông trời đã cướp đi của cô quá nhiều thứ, liệu khi cô đang vui vẻ với anh thì ông trời lại cướp anh đi thì sao. Niềm tin trong cô đã không còn, mọi suy nghĩ chỉ là bi quan và bi quan. Từ lúc bố mất, từ lúc bỏ quê ra đi sang đất paris này, Narita đã thề với lòng mình cô sẽ không bao giờ khóc nữa, thà cô làm tổn thương người khác chứ không để một ai khác có quyền làm cô đau đớn nữa. Thà cô không yêu thương ai và được ai yêu thương thì dẫu có biến cố gì xảy ra cô cũng sẽ không phải thấy trái tim mình như bị bóp nát ra trăm mảnh. Dù sao cô cũng không can đảm mà quay về,  cô sợ nhìn thấy anh, có anh thì cô sẽ trở nên yếu đuối và dựa dẫm lắm. Cô sợ mình sẽ chết trong sự yếu đuối đó nếu như anh rời đi.
   
Cái chết của bố đã làm cho cô trầm tính hơn, không ngang bạo như trước mà giờ cô bất cần đời. Sống như chả có gì để mất. Dù trời có sập xuống cô cũng chẳng còn gì để mất.
   
Những buổi tối học tiếng Pháp lại tiếp tục và hắn cái kẻ-đi-trễ-mà-còn-thô-bạo đó vẫn cứ ngồi kè kè bên cô, giở đủ trò vặt vãnh. Nào là lấy bút, giấu sách, quẹt mực vào vở. Cô muốn tát hắn vài cái nếu là như ngày xưa, nhưng mà bây giờ cô chẳng buồn động tay động chân. Ông trời đã cướp hết những gì quý giá nhất của cô thì cho cô thêm một con quỷ ám cũng có là gì đâu. 
   
Cho đến một ngày, hắn bực tức vì không tìm được cách trả đũa nữa. Hắn nhờ  con bạn của hắn, giả vờ làm đổ nước lên người Narita. Để xem cô còn giữ cái vẻ mặt bình thản như vậy đến bao giờ.
  
“A! Mình xin lỗi!” - giọng một cô bạn tóc vàng hoe thốt lên. Café  đổ ướt vở và quần của Narita. Cô ngước mắt lên nhìn, cái ánh nhìn như muốn đốt con người ta ra làm tro bụi. Cô bạn tóc vàng hoe đó lắp bắp nói gì đó rồi bỏ chạy. Tiếng hắn cười the thé bên bàn đối diện. 

Narita chợt nhớ, ngày xưa hình như cô cũng từng đánh một tên nào đó trong lớp vì hắn làm đổ nước lên người cô. Một thoáng kí ức xưa  làm cô sống dậy. Vì quái gì mà cô phải ngồi yên khi bị người khác ức hiếp? Chẳng lẽ vì cô đã mất đi những người thân yêu mà cô bỏ mặc bản thân mình như vậy sao? Bố cô ở trên trời mà thấy cảnh này thì hẳn ông cũng đau xót lắm. Nén một tiếng thở dài…



Cô đứng dậy, bước chậm rãi qua bàn hắn ngồi. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn, nghiêng đầu cười và nói: “Cảm ơn!”. Rồi cô nhanh chóng túm lấy cánh tay hắn, làm một đòn Judo cực đẹp. “Rầm!” Hắn nẳm bẹp dí trên cái bàn gỗ, xương hắn kêu răng rắc. Cô cúi xuống nói nhỏ: "Đừng có dại mà đụng vào tôi, nếu như cậu không còn muốn sống!”

Cô ra về trong ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ngạc nhiên, vừa e dè. Cái cảnh này quen thuộc quá, hồi xưa cũng đã từng vậy. Cô cười nhạt. Dù thế nào thì không thể nhẫn nhịn được. “Đồ cặn bã!” - cô rủa thầm.

Tuột dốc
   
Cô bỗng phát hiện một cái thú vui mới, nó làm cô như đê mê đi, lãng quên đi cái khoảnh khắc đau buồn. Cô tập hút thuốc, thuốc lá thôi, chứ không phải thuốc phiện, không hút chích ma túy gì. Cô không thích nghiện ngập. Vì anh – Kodi  đã từng bắt cô hứa không được dính vào ma túy. Đôi khi chỉ vì những lời hứa nhỏ nhoi xa xưa mà ta cố gắng thực hiện  dù đôi khi chưa chắc người còn nhớ.
   
Cái ngõ hẻm cạnh nhà ga, tối mịt, sâu vào hẻm những mái nhà đan xen, ngọn đèn đường tạo nên những mảnh mờ ảo, bọn hút chích tụ tập, đã từng có lúc cô chả muốn dính vào. Nhưng giờ cô thấy nơi này lại hợp với cô quá thể, bọn chúng chích, cô thì không, chỉ ngậm thuốc lá phì phèo và mơ. Có tiếp xúc mới biết được bọn này cũng gian truân lắm, cũng nhiều khổ cực lắm. Chúng không chịu nổi hoàn cảnh nên trượt dài trong số phận, rồi tìm vui trong cái hạnh phúc nhất thời này, dẫu chỉ một lúc đê mê, dẫu chỉ một lúc quên đi cái hiện thực đắng cay này cũng đủ rồi. 
   
Sáng đi làm tại cửa hàng, tối tối thì tụ tập với lũ ma cà bông ở gần ga. Nói đủ chuyện trên đời. Ở đó có vô số mảnh đời mà cô thấy còn đáng thương hơn mình gấp vài chục lần. Vì thế cô thấy an toàn khi ở đây. Những tối phì phèo điếu thuốc, nghe bọn nó kể rồi chửi, chửi rồi kể, nhìn bọn nó hút rồi chích, cô thấy những kí ức đau buồn thôi không hiện về nữa. Thỉnh thoảng cô nghe đâu đó giọng Kodi, cô giật mình quay bắn lại nhưng là những gương mặt lạ hoắc. Thỉnh thoãng trong màn khói thuốc mờ mờ cô thấy anh ánh sắc vàng của những cánh hoa rẻ quạt, ừ thì thỉnh thoảng. Rồi chúng nhanh bị át dần bởi những tiếng chửi nhau của bọn ma cà bông hè phố.
  
Có hôm bị công an đuổi bắt mọi người chạy tán loạn, còn cô thấy công an thì mặc kệ, cô vẫn ngồi đó với điếu thuốc cháy dang dở trên tay, đầu vẫn ngửa ra nhìn trời, bình thản như cô không phạm tội vậy. Nhưng cuối cùng, vị cảnh sát trưởng lại không phạt cô. “Cháu làm việc ở cửa hàng thời trang Perios phải không? Ta vẫn hay thường đưa  bà xã đi mua quần áo. Thấy cháu rất chăm chỉ làm việc, gặp ở đây ta thật  không ngờ. Vì cháu là người Nhật nên dễ dàng nhận ra ở cái Paris này lắm!”

Cô cứ ậm ờ không biết nói gì. Cô cũng chợt nhận ra ông, cô vẫn thường thấy ông đưa vợ đi mua quần áo, nhìn họ rất hạnh phúc. Nhìn ông hiền vậy cô cũng không ngờ ông lại làm cảnh sát. Viên cảnh sát trưởng nói: “Con gái ta cũng trạc tuổi cháu nếu nó còn sống.” Ông thở dài, rồi quay đi. Dặn tôi đừng để bị bắt lần nữa. Nếu ông không gặp thì thế nào cô cũng phải ngồi giam vài tháng. Cô cũng muốn nói với ông rằng: “Bố cháu cũng trạc tuổi ông nếu bố còn sống". Nhưng viên cảnh sát già đã đi mất .

Người ở lại

Đã gần 3 năm từ ngày cô ra đi, không một tin tức, không một cuộc điện thoại, không gì cả. Anh từ tâm trạng lo lắng sốt ruột như ngồi trên lửa  mãi rồi cũng mệt mỏi vì cô gần như biến mất khỏi trái đất này. Lo lắng mãi anh cũng chán chường, dần dà rồi anh dần quen với việc không có cô bên cạnh. Anh biết với bản tính của cô thì có bắt đem đến vùng bắc cực xa xôi lạnh giá hay rừng hoang đầy thú dữ cô vẫn sống được, sống tốt là khác. 
   
Chỉ là anh vẫn nhớ cô mỗi ngày, mỗi đêm, mỗi lúc anh vui anh buồn, hay làm ti tỉ những việc khác. Anh thấy cô như chiêc bóng kề bên theo anh mỗi bước chân. Suốt 3 năm qua, anh không quen một ai khác, không tụ tập nhậu nhẹt với bạn bè quá lâu, chẳng có bạn thân. Anh cứ đi đi về về giữa bao người nhưng chẳng ai làm anh bận lòng được.
  
Năm nay anh 22, tất bật với bài vở tốt nghiệp ra trường, với những năm qua chăm chỉ lao đầu vào học, năm nào anh cũng được học bổng, nếu bài luận án tốt nghiệp cuối cùng này anh thành công thì anh sẽ có một chuyến du học bên Mỹ. Anh nửa muốn đi nửa không, anh đi rồi ai chăm sóc gia đình. Anh băn khoăn suy nghĩ mãi cũng không tìm được câu trả lời. Nhiều đêm anh nằm mơ những cơn mơ kinh hoàng, anh thấy trong mơ tiếng cô gọi anh tha thiết, tiếng cô khóc, rồi máu, máu rất nhiều. Những cơn mơ lặp lại mãi, anh không nhớ nổi tất cả, chỉ là anh biết chính giấc mơ đó vẫn thường mỗi đêm phá hỏng giấc ngủ của anh.

Hôm nay là ngày giỗ của bố cô, anh mua một bó hồng trắng lớn đặt lên mộ. Mùi nhang khẽ thơm quyện nhẹ vào gió. Anh ngẩng đầu lên trời, những đám mây xanh lững thững trôi trên nền trời xanh ngắt. Anh mở diện thoai gửi tin nhắn cho Narita, tuy số của cô đã không liên lạc được từ 3 năm trước. Anh vẫn đều đặn gửi tin nhắn mỗi ngày. Như một kẻ điên dại. Mà anh chẳng bao giờ nghĩ mình điên mà luôn lí luận rằng vì anh yêu cô. Nhưng thật ra chẳng có thằng say nào chịu nói mình say cả và cũng chả có thằng điên nào nói mình điên cả.

Những ngày bảo vệ luân án tốt nghiệp cũng diễn ra, anh đã trình bày bài diễn văn và bảo vệ luận án của mình một cách hoàn hảo. Vị luật sư già nắm lấy tay anh và bảo: "Cậu sẽ là một luật sư nổi tiếng”. Anh cúi đầu cảm ơn ông. Nhưng anh nhủ thầm thật ra vì không thấy hứng thú với bất kì việc gì nên anh chỉ lao đầu vào học và học. Chứ anh có nào dám mơ mình trở thành người nổi tiếng đâu. Hóa ra chỉ cần tập trung vào một cái duy nhất, bán sống bán chết vì nó, là có cơ may thành công.
    
Nhật Bản vào mùa xuân, sắc hoa anh đào nở ngập trời, đâu đâu cũng thấy sắc hồng sắc đỏ, cả đất trời như lâng lâng. Ông trời quá ưu ái cho Nhật Bản rồi, mỗi mùa với những sắc màu rất riêng mà sắc màu nào cũng đẹp đến mê người. Nhưng mỗi năm anh chỉ đợi đến mùa thu. Mùa hoa rẻ quạt vàng rực rỡ. Màu vàng của nắng mai, của tinh khôi, màu vàng như vầng hào quang của thiên sứ. Sắc vàng đó đã đi theo anh vào những giấc mơ vào những mộng tưởng.
   
Hai tuần nữa anh sẽ sang Mĩ đễ học một khóa học bổng dành cho những người xuất sắc trong ngành luật. Anh dự tính sẽ định cư ở Mĩ. Ở Mĩ sẽ là môi trường tốt hơn cho tương lai của anh. Bố mẹ đã về sống với gia đình em gái anh. Anh giao phó việc thắp nhang cúng giỗ cho nghĩa trang. Không còn gì để bận lòng, anh muốn di thật xa thật xa, anh sẽ nhớ màu hoa rẻ quạt lắm, sẽ nhớ lắm những khu phố cũ, những con đường quanh co, những đồi núi,… nhưng có lẽ 3 năm là quá đủ cho những mong chờ. Đã bao mùa hoa rẻ quạt vàng khắp trời, cô vẫn không về. Lòng anh đã thôi hy vọng. Mong chờ cũng hao mòn theo tháng ngày. Có lẽ cũng nên kết thúc những tháng ngày đó đi là vừa. Anh chán thấy bản thân mình như bây giờ. Tình yêu một khi cho đi quá nhiều mà không nhận lại nó sẽ khô héo như khi trồng một cây non xuống đất mà ta không chăm sóc cho nó thì không bao lâu nó cũng sẽ chết héo mà thôi. Ta luôn mong người mình yêu được hạnh phúc và bình yên nhưng thật ra ta chỉ mong người mình yêu được hạnh phúc cùng chính ta.  

3 năm sau….
   
Sau một thời gian lăn lộn trong xã hội, Kodi đã trở thành một luật sư trẻ tuổi người Nhật nổi tiếng tại Mỹ. Không một vụ nào làm anh thua cuộc. Người ta gọi anh là “Ông hoàng ngành luật”. Giờ đây anh mặc bộ vest sang trọng, đeo chiếc đồng hồ đắt giá, đi chiếc  Lamborgini sáng bóng. Anh không những là một luật sư giỏi mà còn là một luật sư rất có đạo đức, nếu không như vậy thì bọn xã hội đen đã xử anh lâu rồi. Những tờ báo lớn thi nhau phỏng vấn anh. Kodi bây giờ đã khác xa anh của 3 năm trước.
   
Một buổi tối tháng ba, anh ngồi trong một quán café thư giãn cùng tách capuchino nóng hổi được vẽ khá khéo léo. Không gian quán ấm cúng, ánh đèn vàng làm con người ta cảm giác thèm ăn một chút. Anh gọi thêm một cai bánh nướng xúc xích. Đang nhâm nhi thì điện thoại reo, anh chùi tay, rồi nghe máy .

- Alo?

- Tao Wanna đây, mày giúp tao một việc được không? Tao sẽ đãi mày cả chục chầu bia luôn đấy.

- Nói xem nào? Hời quá nhỉ? - Anh cười khẩy.

- Bên phòng tổ chức cử tao sang Paris đi một dự án phát triển mới, mà tuần tới tao lỡ hẹn đi du lịch Roma với bạn gái tao rồi. Mày giúp dùm tao được không? Khả năng thì mày thừa sức. Chỉ cần mày chịu khó đi thôi. Coi như tao đội ơn mày đấy.

Anh chắt lưỡi nói: 

- Tao mới từ chối cái vụ đi này vì bận mấy vụ kiện mà, giờ mày lại đẩy sang tao à. Thằng này mày suốt ngày cứ gái gú thế thôi sao?

- Rồi xong! Mày đồng ý rồi đó. Tao thề là khao mày bao nhiêu chầu bia cũng được. Tài liệu tí tao gửi fax cho. Thứ 2 tới đấy! -Wanna dập máy ngay tức khắc.
   
Anh thở dài ngao ngán với cái thằng bạn đồng hương, anh mới chơi thân với nó vài năm gần đây, lúc 2 thằng đều đi sang Mỹ học. Làm cùng công ty, Wanna tốt  trừ việc gì có dính đến gái gú. Hắn mê người yêu hắn lắm. Nàng nói gì là hắn dạ nấy thôi. Và thế là anh ráng ăn nốt miếng bánh còn dở, uống nốt ly capuchino rồi về bàn giao lai công việc, sửa soạn hành lý rồi thứ 2 bay qua Paris. Thật khốn khổ cái thân anh, anh rủa thầm thằng bạn chết tiệt.

Gặp lại

Mùa này thời tiết Paris khá dễ chịu, chỉ cần mặc thêm cái áo khoác mỏng ra đường vừa đủ. Bên góc đường sát quán café, tiếng vilon vang lên réo rắt, nghe như gió cuốn mây ngàn, như những nụ hoa đâm chồi nảy lộc, nghe như ngàn con ngựa đua nhau mà chạy, tha thiết dần, làm cháy lòng người nghe. Bản Beethoven Virus được đàn một cách điệu  nghệ, các ngón thon dài trắng muốt, kéo đàn  điêu luyện, mái tóc màu bạch kim tung bay theo gió. Nhìn cô như ở nơi nào đó xa lắm, cô chơi bằng tất cả cảm xúc, mọi người xung quanh đông dần mà cô không hề hay biết. 

Chơi hết bài cô mở mắt ra mới thấy xung quanh mình bao nhiêu là tiếng vỗ tay, họ yêu cầu cô chơi thêm vài bài, những đồng xu được  bỏ vào hộp đàn ngày càng nhiều. Cô cúi đầu cám ơn. Cô lại chơi tiếp, những bản nhạc của trái tim cứ vang mãi. Narita tập chơi violon được 2 năm và quả thật cô rất có năng khiếu, cô tiến bộ nhanh chóng, và giờ đây cô đã đi biểu diễn ngoài đường phố để kiếm thêm chút tiền. Số tiền đó cô không dành cho cô mà cho đám ma cà bông ở gần nhà ga, để chúng có thêm chút cái để ăn để mặc. Chứ tiền làm ở cửa hàng vẫn dư dả cho mình cô sống. Cô chơi thêm 2 bài nữa rồi thôi, cô rút điếu thuốc ra hút, cô ngồi bệt xuống góc đường, mấy vị khách tản dần, tiền xu cũng đầy được một phần ba hộp đàn. Những vệ đá bên đường loang loáng dưới ánh mặt trời, dáng cô nhỏ bé, với mái tóc màu bạch kim nhìn như  thiên thần. À chỉ là một thiên thần gãy cánh, vì thiên thần đó vẫn còn phì phèo điếu thuốc trên đôi môi nhợt nhạt.
   
Anh đã qua Paris được 2 ngày, thảo luận dự án, trình bày ý tưởng giáo dục, hệ thống luật,… làm anh ngán tới tận óc. Anh chỉ mong chấm dứt cái cuộc họp này một cách nhanh chóng. Và chỉ có một điều làm anh bớt nản và cảm thấy chuyến đi này còn thi vị là vì Paris quá đẹp, không hổ danh là khinh đô ánh sáng. Cứ mỗi tối khi xong công việc anh với vài người trong đoàn cùng nhau đi dạo phố xá, ngắm vẻ đẹp diễm lệ nơi dây.

- À, nghe nói ở Paris này hay có mấy nghệ sĩ trình diễn đường phố lắm, Paul- anh bạn cùng đoàn nói.
  
Một giọng khác chen vào: “Nhưng họ không có trình diễn ở một điểm nhất định đâu. Tùy duyên thôi anh bạn ạ”.
  
Kodi thầm nhủ, ba cái nghệ sĩ đường phố thì làm được gì, người ta diễn trong nhà hát lớn mới đáng giá chứ, nghệ sĩ dường phố toàn kẻ hết thời thôi. Rồi họ đi dạo những khu phố dọc dòng sông Seine. Anh đang thả hồn theo những ánh đèn loang loáng trên đường phố, chợt nghe tiếng violon réo rắt từ đâu vang tới. Anh tính buộc miệng hỏi nhưng cậu Paul vội nói: “Suỵt! Mấy tay chơi vilon đường phố đấy, nghe nói toàn điêu luyện không ấy”.
   
Anh thả hồn theo tiếng đàn vilon trong trẻo mà sâu lắng, những nốt nhạc của bài Secret Garden lần lượt vang lên, nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim, nghe những thanh âm buồn thảm đó anh lại chợt nhớ về những ngày xưa. Bài nhạc hòa tấu mà cô thích nhất, vừa buồn thương vừa sâu lắng, mỗi lần nghe bài nhạc đó là cô ngồi bó gối trong một góc. Khốn thật! Anh tự rủa mình. Đã bảo là không nhớ về cô nữa rồi. Anh cố nhìn xem ai mà chơi vilon hay thế, hay nhất trong những tay vilon mà anh đã từng nghe. Dưới ánh đèn đường vàng, một cô gái với mái tóc màu bạch kim, dong dỏng cao, sóng mũi cao, với những ngón tay thon dài và trên miệng đang ngậm một điếu thuốc đang cháy dở, vạt áo đen dài, nhìn cô như một nghệ sĩ đường phố đích thực. Giờ thì anh đã bỏ đi cái suy nghĩ vừa mới nãy, là tay nghệ sỉ đường phố nào cũng là bất tài thôi.
  
Bản nhạc kết thúc, mọi người lặng đi một lúc rồi mới vỗ tay, những đồng xu va vào nhau lẻng kẻng trong hộp đàn. Anh tiến tới gần để bỏ vài đồng xu vào hộp đàn. Anh vừa tiến tới gần thì anh đứng cứng ngắc tại chỗ. Là cô - người minh chứng cho mọi điều anh nghĩ là không thể. Chỉ cách anh có 2 bước chân thôi, cô đứng ngay đó, vẫn không hay biết điều gì đang xảy ra. Anh dụi mắt sợ là nhận lầm người dù gì cũng đã 6 năm rồi. Nhưng không lầm được, sóng mũi đó, đôi mắt đó, cái nụ cười đó, vẫn y như là 6 năm trước; chỉ có mái tóc là không còn màu hung đỏ mà đã thành màu bạch kim lạ lẫm. Bao yêu thương kiềm nén bấy lâu được dịp bùng phát, mối tình đầu của anh, mối tình mà anh chưa bao giờ và không có cơ hội để thổ lộ, mối tình chưa thành đã dở dang, anh không ngăn được dòng nước mắt sung sướng.
  
Cô chợt ngẩng lên và thấy anh - Kodi  đang đứng ngay trước mặt cô, anh đang khóc, những giọt nước mắt chảy lặng lẽ, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến thân thương có pha chút buồn bã. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, sao anh lại ở đây, sao anh lại tìm thấy cô? Nhìn ánh mắt cô nhìn anh thì anh biết là đã không lầm người. Là cô - Narita, người anh yêu đến điên dại.  Anh bước tới  vòng hai tay ôm cô thật chặt. Những giọt nước mắt hạnh phúc  lăn dài trên khuôn mặt anh . Hơi ấm của cô phả vào người anh, ngay giây phút này anh thấy mình như được hồi sinh.

“ Buông ra!” - giọng cô lạnh lùng nói.

Đôi bàn tay anh buông thõng, anh giật mình trước câu nói đó của cô. Chuyện gì vậy. Cô không mong chờ anh như anh mong chờ cô sao.

Narita bỏ đàn vào hộp rồi sải bước đi. Anh vội đuổi theo. Nhìn cô anh mơ hồ có cảm giác như xa xăm lắm!

“Anh về đi!” 

“Về Nhật Bản cùng anh, bao năm qua em sống như thế nào, em đánh đàn để kiếm sống sao...” Bất giác anh thấy trên tay cô cầm điếu thuốc, anh lặng người không nói gì thêm.

Anh vẫn đi theo cô.

Cô đi vòng qua vài con đường, đến gần nhà ga, cô đi sâu vào một con hẻm nhỏ. Đến nơi anh hoàn toàn choáng trước cánh tượng trước mắt. Bọn ma cà bông, ăn, ngủ, hút, chích, nằm san sát nhau. Thật khó tưởng tượng khi cô cũng ngồi xuống nói chuyện bình thường với đám đó.
Tức giận khi thấy cô bê tha và hư hỏng như vậy, anh nổi giận nắm lấy cổ tay cô giật mạnh lôi cô đi. Cô vùng tay ra và hét lớn: “Anh về đi, chúng ta chẳng là gì sao anh phải bận tâm!”

Anh cay đắng nhìn cô và lặp lại: “Chẳng là gì sao?” Anh giật mạnh tay cô lôi cô ra khỏi đám ma cà bông đó.

- Những năm bỏ nhà đi em sống như thế này sao? Tụ tập hút chích sống bê tha trác tán như cái đám kia sao?

- Cô nhìn anh cười nhạt. Vậy chứ cô biết tìm thứ gì để xua tan nỗi đau khổ đó chứ!

- Theo anh đi về! - Anh nói giọng dứt khoát.

- Không, em quen nơi này rồi, không muốn về.

- Quen với hút chích, quen với ăn mày, quen với tụi ma cà bông, vậy gọi là sống sao, anh cứ nghĩ em sống rất tốt đấy. Thật là biết cách làm cho người khác thất vọng!”  Bàn tay anh bóp chặt vào bàn tay cô.

- Cô nhìn xuống bàn tay vẫn còn vết thẹo ngày bố chết cô bấu vào tay anh trong vô thức. Cô cương quyết nói:

-Sống sao là quyền của em và hơn hết em không đụng đến ma túy. Vậy là xong rồi đúng không. Em đi đây!”

- Bốp! Anh tức giận, đưa tay tát vào mặt cô. Bàn tay anh run run, anh nói “ Nếu bố mẹ em mà biết em sống như thế này thì chắc họ ước không sinh em ra để e tệ hại như thế này “ Anh quay đi bỏ về.

Cô ôm một bên má bị tát sưng tấy, khẽ cắn chặt môi. Nhìn dáng anh thất vọng bước đi cô thấy xốn xang trong lòng. Nhưng quả thật cô không muốn về, cô quen cuộc sống nơi này, anh cứ xem cô như tụi ma cà bông kia cũng đươc. Cô vẫn chưa sẵn sàng để quên đi nỗi đau ngày đó. Về đến khách sạn bàn tay anh vẫn còn run run, lần đầu tiên trong đời anh đánh cô, bàn tay anh còn rát hẳn cô đau lắm. Quả thật cái gì lần đầu tiên cũng mang cho người ta cảm giác sợ hãi cả.
     
Cuối cùng, không phải là cô quay về mà anh đã tìm về bên cô. Nếu người ta phải đi một vòng thật lớn mới tìm thấy nhau, thì ắt hẳn đó là định mệnh. Họ là định mệnh của nhau. Vì trái đất vốn là hình tròn nên sẽ có ngày những người yêu nhau tìm về bên nhau. Nhưng liệu có thứ gọi là hạnh phúc với những người đã phải chịu quá nhiều mất mát?

Anh đến tìm cô vài lần ở cái con hẻm tệ nạn đó, cô không mở miệng nói với anh câu nào, trên môi lúc nào cũng ngậm điếu thuốc cháy dở. Gần đây cô hút thuốc như một con nghiện. Cô gầy đi nhiều, bờ môi ngày nào đỏ mọng xinh xắn giờ thâm đen. Anh nhìn mà đau xé lòng. Nhưng anh không biết làm cách nào để kéo cô trở về cuộc sống này. Cô cứ bướng bỉnh và cho những gì mình làm là đúng , anh sợ một ngày cô ức chế cùng cực , cô sẽ thử ma túy rồi chìm đắm trong cái thứ quái ác đó. Cuộc đời của cô nếu như vậy là coi như chấm hết.
Đúng là cuộc sống có những thứ ta muốn làm cho bằng được, ta cố hết sức nhưng vẫn không làm được. Những lúc như thế này thật lòng ta chẳng biết phải cứ đâm đầu cố gắng không quan tâm kết quả hay nhận thức kịp thời rồi buông bỏ…

Ngày cuối cùng, trước khi về Nhật, anh gặp cô, đưa cho cô 1 nhánh hoa rẻ quạt nhỏ ép khô, được để trong 1 khung ảnh nhỏ. 

- Giữ lấy nó như một kỉ niệm, hy  vọng em còn muốn cùng anh ngắm những cánh rẻ quạt như ngày xưa. Bao lâu anh cũng đợi em quay về”

- Cô nhìn những cánh rẻ quạt quá khứ ngày xưa lại hiện về, ngày anh và cô hát ca nghêu ngao dưới cây rẻ quạt, ngày vui đùa trong những cánh rẻ quạt rơi,..ngày đó…

- Có một điều anh muốn nói với em cách đây 6 năm…anh không biết điều này đối với em vào giờ phút này có còn ý nghĩa nữa không…

Anh ôm cô , thì thầm” Anh yêu em”. 

Rồi anh lên taxi đi ra sân bay. Anh không nhìn vào mắt cô lần nào nữa, anh sợ mình sẽ khóc, và quả thật anh không muốn cô thấy anh yếu đuối như thế nào.
  
Những giọt nước mắt chầm chậm lăn trên khuôn mặt cô, cố đứng thất thần ngổn ngang với bao suy nghĩ, và thật may anh không nhìn vào mắt cô
   
“Xin mời những quý khách đi trên chuyến bay  xuất phát từ Paris…” tiếng loa nhắc nhở của nhân viên sân bay vang lên. Anh xoay quanh ngó nhìn, xem cô có trong đám đông giữa sân bay không… Anh đau lòng khi biết rằng tình yêu anh dành cho cô và những kỉ niệm ấu thơ không đủ sức giữ cô lại bên anh, không đủ sức kéo cô ra cái cuộc sống chết tiệt đó, không đủ sức khiến cô bình yên phần nào để quên đ kí ức đau buồn.. Không đủ ..ừ không đủ..Những dòng suy nghĩ miên man cứ lặp lại trong đầu anh..Anh muốn nổ tung lên. Anh nguyền rủa bản thân anh, anh chẳng làm được cái gì cho cô. 6 năm về trước cũng vậy và bây giờ cũng vậy.
   
Thật đau đớn cho con người ta khi nhận ra cho dù thời gian có bao lâu họ vẫn không thay đổi được một số điều. Cứ tưởng khi lớn lên thì có thể thay đổi nhưng quả thật số phận quá trớ trêu, con người ta sẽ chẳng bao giờ được toại nguyện.
   
Anh bước vào cổng soát vé…
   
Trong cuộc sống đôi khi những quyết định đúng lúc và kịp thời có giá trị to lớn, đôi khi nó mở ra một hướng đi mới đầy ánh sáng.
  
“ Kodi…” tiếng  hét lớn vang từ phía xa. Anh quay lại thấy  cô đứng đó, thở hổn hển và ướt đẫm mồ hôi, mái tóc màu bạch kim, ướt bệt trên trán. Anh quay lại , chạy qua hàng dài người đứng chờ qua cổng. Anh ôm lấy chầm lấy cô.
  
 Anh nghe tiếng cô nói: “Đưa em theo với!”
   
Anh nở nụ cười hạnh phúc, hóa ra tình yêu thật diệu kì,  cô đã quay về bên  anh.

Khung cảnh những cánh rẻ quạt vàng rực bay bay trong gió mơ hồ hiện trước mắt anh. Cô và mùa hoa rẻ quạt từ bây giờ sẽ mãi là của anh, cùa riêng anh thôi. Giọt nước mắt hạnh phúc khẽ rơi trên khóe mắt anh..

Sẽ đi hết cuộc đời, chỉ anh với cô mà thôi…
Read More

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Yêu em bằng cả trái tim

Dạo gần đây, Hân rất hay bị đau nửa đầu.

"Gâu."

"Đừng làm phiền tao, Lulu."

"Gâu gâu."

"Đã bảo đừng làm phiền tao mà!" Hân bực dọc hất con chó đang cố leo lên đùi mình ra xa. Cô mạnh tay quá khiến cho nó rơi từ trên ghế sô pha xuống đất. Con chó lồm cồm bò dậy, rồi lủi thủi trở về cái ổ của mình.

"Em làm gì mà thô bạo vậy? Nó chỉ muốn tỏ ra thân thiết với em thôi mà!" Minh nhíu mày không vừa ý.

"Ai mượn anh mang nó về đây chứ? Em đã bảo là không thích chó mèo rồi cơ mà!"

"Nhưng mà nó sẽ giúp em..."

"Thôi anh im đi!!"

Có lẽ là vì thời tiết thay đổi hay gì đó, cơn đau của cô càng lúc càng trở nên tồi tệ.

***

Hân làm kế toán tại một công ty nước ngoài. Công việc bận rộn khiến cô luôn đầu tắt mặt tối tất cả các ngày trong tuần. Thậm chí buổi tối và thứ bảy chủ nhật còn phải mang tài liệu về nhà làm tiếp. Nhưng Hân cũng chẳng lấy thế làm phiền lòng. Với một workaholic như cô, công việc là lẽ sống.

Hôm nay, cũng một ngày bận rộn như vậy, Hân trở về nhà khi đã 9 giờ đêm. Cô mở khóa cửa, rồi quơ tay trong bóng tối để tìm công tắc đèn. Ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc bóng đèn nê ông duy nhất của căn phòng để lộ ra bên dưới nó khung cảnh bừa bộn. Mấy chiếc ghế đẩu nằm lăn lóc trên sàn nhà. Thức ăn cho chó vương vãi khắp nơi. Gối và chăn bị dồn đống ở chân giường, và từ trong mớ lộn xộn đó, Lulu nhảy ra và chạy đến bên cô, vẫy đuôi mừng rối rít.

"Cái con chết tiệt này!" Hân đá cho nó một phát, khiến con vật kêu lên ăng ẳng. "Mày không thể nằm yên mà không phá phách một ngày hay sao?"

Cô bực bội bước vào trong, mặc kệ những thứ dựng mấy chiếc ghế bị đổ lên, nhặt gối và chăn lúc này đã tanh nồng mùi nước tiểu bỏ vào trong máy giặt, rồi quét dọn hết những thứ vương vãi trên sàn nhà.

"Em lại thô bạo với nó nữa rồi."

Cô quay lại nhìn Minh lúc này đang thảnh thơi ngồi trên ghế sô pha, gắt gỏng: "Sao em lại phải dịu dàng với nó trong khi nó bày bừa ra thế này cơ chứ?"

"Thật ra Lulu làm thế cũng chỉ vì buồn thôi mà..."

"Anh lúc nào cũng bênh nó cho được! Rốt cuộc em hay nó mới là bạn gái anh?"

Minh im lặng không nói gì thêm. Xong công việc dọn dẹp, Hân vào bếp và lôi gói mì cuối cùng trong hộc tủ ra, xé bỏ phần giấy gói bên ngoài rồi bỏ vào tô. Hứng đầy nước vào ấm đun rồi đặt lên bếp ga, cô đứng im chờ đợi.

"Công việc dạo này của em bận lắm sao?" Từ phía sau lại vang lên tiếng của Minh.

"Ừm." Cô trả lời cụt lủn.

"Bận đến mức ngày nào cũng phải về trễ thế này à?"

"Phải."

"Làm việc hoài như vậy không mệt sao em? Dành chút thời gian nghỉ ngơi đi."

"Em biết rồi, anh không cần phải nói."

"Nhớ chăm sóc sức khỏe nữa, buổi tối trời lạnh mà em lại ăn mặc phong phanh như thế..."

"Được rồi! Em biết rồi mà! Anh đừng nói nữa!"

Đầu cô bỗng dưng đau không thể chịu được. Hân loạng choạng bước đến chỗ tủ thuốc, lấy một vốc thuốc giảm đau từ trong đó ra rồi bỏ vào miệng nuốt hết xuống. Cô chống tay lên bàn bếp, thở dốc. Ấm nước đã sôi phát ra những tiếng kêu "Ziiii ziii" nhức óc, Hân mệt nhọc đưa tay xoay nút tắt bếp ga. Con Lulu chạy lại gần liếm chân cô. Cái lưỡi ươn ướt của nó tạo cảm giác âm ấm nhột nhột khó chịu trên da, nhưng cô chẳng còn sức mà đẩy nó ra nữa. Bỗng dưng cảm thấy không còn muốn ăn uống bất cứ thứ gì, Hân lê bước đến giường ngủ, rồi nằm vật ra đó. Mãi một lúc sau cô mới có thể chìm vào giấc ngủ chập chờn.

***

Hân có ít bạn, rất ít bạn. Cô vốn không phải là người thích giao thiệp nhiều, vì vậy những mối quan hệ của cô chỉ xoay quanh những người đồng nghiệp làm cùng phòng, và mấy đứa bạn từ hồi bé tí. Trong số đó, người thân nhất với cô là Vy.

Cuối tuần, thỉnh thoảng Hân sẽ tìm chút thời gian rảnh giữa mớ công việc ngập đầu của mình để gọi cho Vy và rủ cô đi đến một quán cà phê yên tĩnh nào đó. Hoặc là ngược lại. Hân thỉnh thoảng từ chối lời đề nghị của bạn mình, còn Vy thì chẳng bao giờ làm thế cả. Giờ giấc linh hoạt của một nhà thiết kế tự do cho phép cô có thể thoải mái dành ra bất kì buổi nào cho người bạn thân thiết của mình, miễn là công việc vẫn hoàn thành kịp tiến độ.

Quán cà phê sách nép mình trong một con hẻm nhỏ. Nội thất kiểu Pháp tinh tế. Nhạc hay và cà phê thơm. Và quan trọng là cả ngàn cuốn sách cũ có, mới có được sắp xếp một cách ngay ngắn ở các kệ sách quanh tường. Trong không gian này, cô cảm thấy mình bình yên và an toàn. Cơn đau đầu nhờ thế cũng giảm đi một chút.

"Công việc bây giờ của mày thế nào?" Cô hỏi Vy.

"Ngoài việc lão khách hàng mới đã ngu dốt lại còn thích bắt bẻ, và trả công quá tệ ra thì, khá là tốt."

Hân bật cười. Vy luôn có cách nói về mọi chuyện một cách châm biếm như thế.

"Nếu đã tệ vậy sao mày không tìm khách hàng khác?"

"Cũng khó lắm mày ạ, thời buổi kinh tế khủng hoảng mà. Freelancer bây giờ lại mọc lên như nấm sau mưa nữa, chắc tại ai cũng khoái được làm việc tự do. Mà họ đâu có biết để đánh đổi cái sự tự do đó là bao nhiêu khó khăn khác. Trước khi nhận được dự án này tao ăn mì tôm đến mức nổi nhiệt đầy mồm luôn rồi đó chứ."

"Vậy sao mày không kiếm cái công ty nào đó mà chui vào cho rồi? Làm việc đều đều năm ngày một tuần, cuối tháng rung đùi chờ lãnh lương. Bảo hiểm xã hội đầy đủ, làm có thâm niên một chút thì lên chức, rồi đạt kết quả tốt thì công ty thưởng cho đi du lịch nước ngoài nước trong. Vậy chẳng phải sung sướng sao? Freelance để làm gì hả mày?"



"Hahaha," Vy bật cười, cô chỉ chỉ tay lên trán Hân. "Mày có nhận thấy là mấy thứ mày vừa nói nghe tẻ nhạt muốn chết không? Nói thì nói vậy thôi, chứ đúng là tao còn yêu tự do lắm. Bây giờ gò tao vào cái khuôn nào chắc tao sẽ chết vì bức bối mất. Với lại, nói đi thì cũng nói lại, nhìn mày đi, sống mà suốt ngày chỉ lao đầu vào công việc như vậy, không thấy chán sao?"

Hân im lặng không nói gì. Dù là bạn thân, nhưng rõ ràng, cách nhìn của cô và Vy hoàn toàn khác nhau. Thật ra, đôi lúc, Hân cũng nghĩ đến việc dành ra chút thời gian cho bản thân, nhưng rồi cô lại phẩy tay xua ý nghĩ đó đi. Cũng chẳng để làm gì.

"Dạo này con Lulu vẫn khỏe chứ?"

"Ừm, vẫn nghịch như quỷ. Bao giờ tao về nhà cũng phải dọn hết mớ bừa bộn nó bày ra."

"Còn mày thì sao?"

"Tao thì sao cơ?"

"Mày ổn chứ?"

Hân nhìn Vy, trong ánh mắt cô bạn dường như có sự quan tâm trộn lẫn với nỗi buồn nào đó.

Hân gật đầu thay cho câu trả lời.

Không khí bỗng dưng chùng hẳn xuống. Hân ngồi im nhìn chăm chăm lên một kệ sách gần đó. Những con chữ khiến cô hoa mắt. Cơn đau như con rắn dài trơn tuột đầy nọc độc lại lặng lẽ trườn vào trong đầu cô.

Đó là một buổi sáng trời âm u và khá lạnh, một điều không thường xảy ra ở cái xứ Sài Thành quanh năm nắng nóng này. Hân thức dậy nhờ tiếng chuông báo thức của điện thoại và nhờ cảm giác ẩm ướt âm ấm trên mặt. Cô mở mắt ra thì thấy cái lưỡi màu hồng của Lulu, cùng với cơ thể trắng toát đầy lông của nó trên người mình, liền đưa tay hất con chó qua một bên.

"Cái con chết tiệt này... Tao đã bảo bao nhiêu lần là đừng có làm thế rồi mà!"

Lulu hẳn là chẳng hiểu Hân nói gì. Không thể liếm mặt được nữa, nó chuyển sang liếm bàn tay đang đặt ngửa trên giường.

Hân chống tay dợm ngồi dậy, nhưng vừa nhấc đầu lên thì đột ngột, cơn đau nhọn hoắt đâm xuyên qua não, vật cô nằm lại xuống giường. Đầu cô nặng nề như có cả tấn đá đè bên trên nó. Hân đưa tay sờ lên trán mình, nóng hầm hập.

"Em sao vậy? Không khỏe sao?"

"Không, em ổn mà." Hân cố gắng chiến đấu với cơn đau và ngồi dậy. Cô lập cập đứng lên, nhưng rồi lại run rẩy ngã xuống sàn. Lulu thấy thế liền chạy lại gần, ngập ngừng liếm liếm tay cô, chừng như nó cũng không biết phải làm thế nào.

"Em bệnh rồi phải không? Nếu thấy không khỏe thì đừng cố, nghỉ ở nhà một ngày cũng được mà!"

"Không được, em phải đi..." Hân gắng gượng đứng lên lần nữa, nhưng vô hiệu. Lê người đến tủ thuốc, với lấy lọ thuốc giảm đau, cô lại nốc vào một nắm nữa, nhưng dường như vẫn chẳng có kết quả gì đặc biệt. Bị cơn đau cào xé, nước mắt cô chảy ra.

"Em đừng tự ép mình như thế... Nghỉ ngơi một chút đi em!"

"Đừng nói nữa!" Hân òa khóc tức tưởi. "Anh đừng nói nữa mà!"

Thấy Hân khóc, Lulu lại càng tích cực liếm tay cô. Nó sủa lên vài tiếng như muốn an ủi. Nhưng tất cả chỉ khiến cô thêm khó chịu, thêm bức bối. Cô chỉ muốn tất cả hãy im lặng và để cho cô được ra khỏi nhà, trở lại với công việc của mình.

"Tại sao em lại khóc? Anh chỉ muốn em nghỉ ngơi thôi mà!"

"Em đã bảo anh đừng nói nữa!" Hân gào lên. Cô khó nhọc đi đến bên giường mình, lấy chiếc điện thoại ra, bấm vào số đã liên lạc gần đây nhất.

Bài nhạc chờ nhức óc. Rồi đến tiếng bíp, và tiếng "A lô" ngái ngủ. Chỉ chờ có thế, Hân nức nở: "Vy, làm ơn đến nhà tao, ngay bây giờ đi... Tao sắp không chịu nổi nữa rồi..."

Mười lăm phút sau, Vy xuất hiện ở cửa. Cô vội vã đỡ Hân đang nằm sóng soài trên sàn lên. Hân ôm chặt lấy người bạn của mình, kêu khóc: "Vy, làm ơn, làm cho Minh im đi, cả con chó đó nữa, tao đau đầu lắm... Làm ơn đi..."

"Ừm, ừm, sẽ ổn thôi mà, mày bình tĩnh nào." Vy vỗ vỗ nhẹ lên lưng bạn, mong trấn tĩnh được cô. "Lulu! Im!"

Con chó như hiểu tiếng người, nó im lặng ngay lập tức. Nhưng Hân vẫn nức nở không thôi: "Cả Minh nữa, anh ấy cứ nói mãi... Tao đã bảo là tao không sao..."

Vy thấy cay cay nơi sống mũi. Cô ôm chặt người bạn của mình hơn. "Hân, mày đừng thế nữa, tao đau lòng lắm. Minh anh ấy... đã đi rồi mà..."

Hân khóc to hơn. Nước mắt Vy cũng chảy ướt áo cô từ lúc nào.

***
Minh đã từng là người Hân yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời.

Vy là em gái của Minh, và cũng chính cô đã mang hai người lại với nhau. Tình yêu của Hân và Minh diễn ra tự nhiên, nhẹ nhàng và êm đềm. Trong mối quan hệ, Minh lúc nào cũng tỏ ra yếu thế hơn.

Khi cả hai giận nhau, lúc nào anh cũng là người làm lành trước. Tâm trạng lúc nắng lúc mưa thất thường của cô, cũng chỉ có anh là biết cách hóa giải. Anh đã cưng chiều cô mãi như thế, cho đến một ngày.

Đó là ngày anh dắt Lulu về nhà.

Rõ ràng Minh biết Hân rất ghét chó mèo, nhưng anh vẫn mang nó về nuôi. Chỉ vì chuyện này mà cô đã cãi nhau với anh mãi. Anh mong cô dần dần sẽ thích và có trách nhiệm với nó hơn, nhưng mọi thứ chẳng diễn ra như anh dự định.

Một ngày nọ, Lulu bị ốm nặng. Nó rất yếu và không thể ăn uống gì được, nhưng Hân mặc kệ. Cô nghĩ Minh đã mang nó về nuôi thì chắc chắn những chuyện thế này anh phải làm. Còn cô thì cứ tiếp tục với guồng quay công việc của mình. Hôm đó là một buổi tối muộn, Minh vừa đi làm về, chẳng kịp thay quần áo đã tất tả đem Lulu đến phòng khám bệnh.

Và rồi chuyến đi oan nghiệt ấy đã cướp mất anh khỏi đời cô.

Tài xế xe tải say rượu. Lulu may mắn thoát chết vì anh đã đẩy nó ra kịp thời. Nhưng chính bản thân anh thì không qua khỏi. Minh trút hơi thở cuối cùng ở bệnh viện, trong khi cô vẫn còn đang tất bật ở công ty của mình.

Một tuần sau đám tang của anh, cô vật vờ như người chết. Suốt ngày chỉ nhốt mình ở trong phòng và gào khóc thảm thiết, dù có ai nói gì cũng như không nghe thấy.

Nhưng chỉ sau một tuần đó, cô trở lại, lại bình thường như mọi ngày. Công việc, công việc, công việc.

Hân bắt đầu sợ trở về nhà mình, nơi có quá nhiều kỉ niệm giữa anh và cô, sợ gặp Lulu, sợ nó biết rằng cô đã gián tiếp giết chết chủ nó. Cô lại càng vùi đầu vào công việc để tìm quên.

Tất cả những cảm xúc cô đơn, sợ hãi đó cứ dồn nén, dồn nén mãi, cho đến hôm nay.



***

Hân mở mắt. Cô đang nằm trên giường mình, trên trán là tấm khăn ướt. Có lẽ cô đã khóc đến khi kiệt sức.

"Mày tỉnh rồi à?"

Khuôn mặt Vy hiện ra trước mắt. Hân thấy nhói lòng, hai anh em họ nhiều lúc giống nhau đến kì lạ.

"Ừm."

"Có còn mệt lắm không?"

"Không, tao đỡ nhiều rồi."

"Ừm, vậy thì tốt." Vy cười nhẹ nhõm. "Để tao thay khăn cho mày."

Vy lấy tấm khăn trên trán cô rồi đi vào phòng tắm. Hân nằm yên nhìn đăm đăm theo tấm lưng gầy của bạn mình. Lâu lắm rồi mới có người chăm sóc cho cô thế này. Cảm giác thật dễ chịu.

"Gâu."

Hân liếc nhìn qua bên giường mình. Lulu đang ngồi đó, vẻ nghiêm trang như đang canh gác cho cô vậy.

"Nó ngồi như thế từ lúc mày ngủ tới giờ đó."

"Ừm." Cô mỉm cười, đưa tay xoa đầu con chó. Nó liếm liếm tay cô, có vẻ vui sướng lắm. Hân thấy một cảm giác ấm áp nhen lên trong tim.

"Hân này."

"Ừm?"

"Mày biết là anh Minh có viết nhật ký không?"

"Gì cơ?" Hân ngạc nhiên nói to. Thật ra cô đã sống chung với anh cả một thời gian dài, nhưng chưa bao giờ thấy anh hí hoáy viết cái gì. Hoặc có lẽ cô chẳng bao giờ để ý đến, vì quá bận rộn.

"Vậy là mày không biết sao... Lúc nãy mày ngủ, tao ngồi một mình buồn quá, nên lục trên giá sách tìm cái gì đọc, rồi tìm ra cái này nè." Vy chìa ra một cuốn sổ bọc da màu cam.

Mắt Hân mở to hơn nữa. Vậy là anh cất nhật ký ngay trên giá sách luôn sao? Làm sao mà cô lại không biết được nhỉ?

"Mà ảnh giấu cũng kĩ lắm, cất bên trong cái bìa của một cuốn sách về Triết học nữa chứ. Chắc vì vậy nên mày không tìm thấy."

Cũng phải, Hân vốn ớn mấy chủ đề như Triết học, nên sách cũng chẳng mấy khi đụng tới. Nhưng điều quan trọng bây giờ có lẽ không phải là cách anh ấy đã giấu cuốn nhật ký như thế nào, mà là bản thân nội dung cuốn nhật ký đó.

"Ừm... vậy... đọc nha?" Vy hỏi. Hân im lặng gật đầu.

Mở lớp bìa bọc da màu vàng ra, bên trong là nét chữ cứng cáp quen thuộc.

Ngày... Tháng... Năm 2011

Hôm nay, em chính thức nhận lời yêu mình.
Không biết phải viết gì nữa đây... nhưng chỉ biết là mình đang hạnh phúc, rất rất hạnh phúc.

Ngày... Tháng... Năm 2011

Mỗi ngày trôi qua thật êm ả. Mình đã không biết rằng, chỉ ngồi bên cạnh người mình yêu lại có thể vui đến thế.
Mình và em cũng chẳng làm gì nhiều, có khi chỉ là ra quán cà phê, ngồi dựa vào nhau im lặng. Em làm việc, còn mình ngồi đọc một cuốn sách. Chẳng có lời nào được thốt ra, nhưng lại có cảm giác gần nhau hơn bao giờ hết.
Ước gì những ngày yên bình này kéo dài mãi...




Những trang đầu của cuốn nhật kí, cũng chính là những kỉ niệm về buổi đầu yêu nhau của anh và cô. Hầu như tất cả những thứ anh viết đều xoay quanh chuyện tình của hai người. Dù là kỉ niệm vui, hay những chuyện buồn, đều được anh tỉ mỉ ghi lại, chỉ thỉnh thoảng xen vào những chuyện khác như công việc... Hân chưa bao giờ biết mình lại chiếm vị trí to lớn đến thế trong tâm trí anh. Tim cô khẽ nhói lên khi lướt qua những con chữ đầy tình cảm, đầy yêu thương mà anh dành cho cô, nước mắt lại chực trào ra. Vy ngồi bên cạnh khẽ vuốt lưng cô như xoa dịu.

Ngày... tháng... năm 2012
Hôm nay, mình chuyển đến sống chung với Hân.
Đây là chuyện mà hai đứa đã cùng nhau suy nghĩ một thời gian dài. Thật ra chỉ có em là nghĩ nhiều thôi, còn mình thì... hì hì.
Ban đầu, mình đã bảo em đến ở chung với mình, nhưng em nhất quyết không chịu. Em bảo: "Em không muốn trở thành loại con gái ăn bám bạn trai đâu." Mình nói: "Thế em muốn anh trở thành loại con trai ăn bám bạn gái sao?" Nhưng cuối cùng thì, em thắng, như mọi khi.
Chậc, sau này liệu mình có trở thành người đàn ông sợ vợ không nhỉ?

Ngày... tháng... năm 2012
Dù ở cùng nhà, nhưng em cứ như người nổi tiếng ấy =.=". Khó khăn lắm mới gặp được.
Dạo này, công ty em đang vào đợt kiểm toán cuối năm nên vô cùng bận rộn. Ngày nào em bước chân về tới cửa nhà cũng là 9 giờ tối. Em chỉ ăn qua loa mấy miếng cơm, tắm rửa rồi leo lên giường nằm khò luôn. Mình vòng tay qua ôm em, thấy em ốm đi nhiều lắm. Xót quá nên đôi khi gợi ý em tìm một công việc nào đó nhàn hơn mà làm. Nhưng em không chịu, lại còn cáu với mình, bảo em dại gì đi bỏ một công việc lương cao như thế.
Biết bao giờ mình mới có thể làm em hạnh phúc hơn tiền nhỉ?

Nước mắt lã chã rơi xuống má cô. Lúc còn sống, anh đã lo lắng cho cô nhiều như thế, vậy mà cô lại... Không kiềm được nữa, cô che hai tay lên mặt, nấc nghẹn.

"Mày ổn chứ? Hay là thôi đừng đọc nữa..." Vy toan đóng cuốn sổ lại, nhưng Hân đã kịp đưa tay chặn.

"Không... Đừng... Tiếp tục đi... Tao ổn mà..." Cô nói, cố ngăn cơn khóc lại để Vy đừng lo lắng. Tay cô tiếp tục lật qua những trang giấy lấp đầy chữ.

Ngày... tháng... năm 2013
Bây giờ đã sang năm mới nên công việc của em cũng đỡ bận rộn hơn một chút. Cuối cùng thì hai đứa cũng đã có thời gian ở bên nhau. Thế nhưng cuối cùng thì cũng lại toàn quanh quẩn trong nhà, nấu nướng, xem phim, chơi game với nhau. Em bảo: "Hai đứa mình cứ như hai vợ chồng già ấy nhỉ?" Mình cười. Thấy đúng thế thật.
Có lẽ do thời tiết dạo này hơi bất thường, nên mình cứ ho sù sụ mãi mà chẳng khỏi. Em trêu mình chỉ được cái giỏi nói, lại còn bệnh trước cả em. Mà kể cũng lạ, lâu lắm rồi mình mới lại bệnh dai dẳng thế này...
Có lẽ cuối tuần rảnh rỗi phải đi khám bệnh thôi.

Những trang nhật ký tiếp theo trong cuốn sổ rất kì lạ, bởi nó chẳng có chữ nào, chỉ có những đường kẻ chằng chịt vô nghĩa.

Hân nhíu mày nhìn vào đó, rồi quay sang Vy. Mặt cô bạn trông cũng đang khó hiểu không kém.

Hân kiên nhẫn lật tiếp. Sau khoảng gần mười trang như thế, cuối cùng những câu chữ cũng lại hiện ra, nhưng nét chữ không còn đều đặn như trước, mà rất rối loạn. Có vẻ như tâm trạng người viết rất tệ khi viết những dòng này.

Ngày... tháng... năm 2013
Đã một tuần trôi qua, kể từ ngày đi bệnh viện. Nhưng mình vẫn không tin nổi.
Ước gì mình đã không đi... Ước gì mình không biết gì hết... Có phải sẽ tốt hơn nhiều không?
Mỗi buổi sáng thức dậy, thứ đầu tiên mình nhớ tới lại là những dòng chữ thô bạo trên tờ giấy khám bệnh đó: "Ung thư phế quản giai đoạn cuối."
Mình không muốn tin... thật sự không muốn tin... Mình mới chỉ 26 tuổi, cả đời chưa từng đụng đến một giọt rượu, một điếu thuốc nào... Lẽ nào ông trời lại đối xử với mình như thế?
Không dám nói với ai... không nói với bố mẹ, với Vy... không nói với cả em... Bố mẹ sẽ thế nào khi biết đứa con trai duy nhất của mình sắp chết?
Nhìn em ngủ ngon bên cạnh mình, thấy lòng đau như bị ai xé...
Tôi thật sự sẽ phải chết sao?

Hân chết trân khi đọc xong trang nhật ký. Minh bị ung thư sao?

Đúng là có một khoảng thời gian nhìn anh rất buồn bã. Cô đã gặng hỏi, nhưng anh chẳng nói gì. Vài ngày sau anh đã trở lại bình thường nên cô cứ nghĩ chẳng có chuyện gì to tát. Thế mà...

Nước mắt làm nhòa tầm mắt cô, khi cô đọc những trang cuối cùng trong nhật ký của anh.

Ngày... tháng... năm 2013
Không thể tỏ ra buồn bã mãi được, nếu không em sẽ phát hiện ra mất.
Hôm nay mình đã đi khám lại. Bác sĩ bảo rằng, nếu cố gắng duy trì tinh thần ở mức cao nhất thì có thể sống được hơn 6 tháng nữa.
Haha, 6 tháng, đối với mình nghe nó cứ như "Hãy về chuẩn bị hậu sự đi" vậy.

Ngày... tháng... năm 2013
Hôm nay, khi chạy xe ngoài đường, mình nhìn thấy một chú chó nằm thoi thóp bên vệ đường khi trời đang mưa. Mình lại gần thì thấy chân nó bị gãy, và hơi thở có vẻ yếu lắm. Mình bế nó mang đến chỗ bác sĩ thú y. May là cứu kịp.
Bác sĩ hỏi mình có muốn nuôi nó không. Mình đồng ý, cảm thấy nó giống như có duyên nợ với mình. Hơn nữa, mình muốn sau khi mình đi rồi... sẽ có ai đó ở bên em.
Em đã rất giận dữ khi mình mang Lulu về nhà. Tệ thật, nhưng dù sao đi nữa, mình vẫn kiên quyết giữ nó lại. Lần đầu tiên kể từ khi hai đứa yêu nhau, mình làm trái ý em. Em giận dỗi và không thèm nói chuyện với mình nữa. Cảm giác thật tệ. Nhưng riêng chuyện này, mình sẽ không hối tiếc.

Ngày... tháng... năm 2013
Cố gắng vui vẻ với em như thường lệ, nhưng em bảo sẽ giận mình cho đến khi mình mang Lulu ra khỏi nhà.
Lulu có vẻ đã khỏe lại, nó rất hoạt bát, và đặc biệt là nó lại quấn em mà không quấn mình. Và dù em có bực tức với nó thế nào, nó cũng vẫn quấn quít lấy em.
Haha, tự dưng thấy nó thật giống mình.
Vậy chắc ổn thôi nhỉ? Sau khi mình chết... nó sẽ...
.
.
.
Ngày... tháng... năm 2013
Lulu đột ngột bị bệnh. Nó yếu ớt và chẳng ăn được gì cả. Ngày mai em bận việc rồi, có lẽ sẽ không chở nó đi khám bệnh được.
Dù em tỏ vẻ bất cần, nhưng mình biết, nửa đêm nghe tiếng nó rên, em vẫn ra ngoài cố bón sữa cho nó uống. Có vẻ như em cũng dần chấp nhận Lulu là một thành viên trong gia đình rồi.
Thật là tốt...
Ngày mai tan việc về, mình sẽ chở nó đi khám bệnh. Chắc sẽ ổn cả thôi...
Lulu à, mày phải sống... để còn thay tao nói yêu em mỗi ngày nữa chứ...

Từng giọt nước rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi những dòng chữ. Hân vội lau chúng đi, nhưng càng lau, chúng càng xuất hiện nhiều hơn.

Vy ôm lấy Hân, để cô gục đầu lên vai mình. "Khóc đi, khóc đi Hân, mày đừng cố nén nữa." Giọng Vy nghèn nghẹn, nước mắt đã ướt đẫm hai má cô từ lúc nào.

Con đê cảm xúc Hân tự dưng lên không chống đỡ được nữa. Cô khóc òa. "Tao xin lỗi, tao xin lỗi mày, Vy."

"Mày có lỗi gì đâu mà xin chứ."

"Tao đã... không biết gì cả... Tao đã quá vô tâm... Tao xin lỗi mày, Vy ơi. Tao xin lỗi." Hân lẩm bẩm câu xin lỗi trong tiếng nấc.

"Không phải đâu, là anh ấy đã chọn lựa như thế mà. Mày không có lỗi gì cả, Hân à."

"Tao... tao đã đối xử với anh ấy như thế... Tao đã làm anh ấy đau khổ..."

"Đau khổ ư? Không đâu." Vy ôm chặt hơn người bạn của mình. "Tao tin rằng, trong những ngày cuối cùng, anh ấy rất hạnh phúc."

Hân vẫn khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc. Vy vỗ vỗ lưng cô. "Khóc nốt hôm nay thôi nhé. Hứa với tao, từ ngày mai trở đi, mày sẽ sống thật mạnh mẽ, được chứ?"

Hân gật đầu. Dưới chân cô, Lulu đã chạy đến từ lúc nào. Nó liếm liếm chân cô, rồi chồm chồm lên như muốn dỗ dành cô chủ của mình. Hân đưa tay kéo nó lên, rồi ôm vào lòng. Cô thì thầm: "Cám ơn mày, Lulu. Cám ơn vì đã luôn ở bên tao."

Màn đêm đã buông xuống, nhưng Hân không cảm thấy nó tăm mờ mịt, vì cô biết ngày mai là một ngày mới.

Việc đầu tiên cô làm vào ngày mai, có lẽ là bắt đầu tìm kiếm một công việc mới.

Read More

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

Hoa cúc dại

Cô giật mình, người lăng nhăng thì không nên yêu vội. Uh, nếu được chọn lại, cô sẽ không yêu ai, kể cả Hiên....

***

Có lẽ cô chưa phải là một người vợ tốt, cái chưa tốt đó có lẽ xuất phát từ việc cô chưa sinh cho anh những đứa con. Dù anh cũng đã 33 tuổi, cô cũng đã 26, cũng không còn trẻ nhưng chưa phải là quá già...

Nhưng thời buổi bây giờ người ta toàn chửa trước rồi mới cưới, cái áp lực ấy nó cứ đè lên lên cái cơ thể ốm yếu hơn 40kg của cô.
Dù anh chửa nửa lời trách móc hay so sánh, nhưng trái tim cô cứ xót mỗi khi thấy những đứa trẻ, những bà bầu dù nặng nề trong bộ quần áo không thời trang, dù rằng mũi bị phồng lên, da có sạm sụa, môi có thâm sì, cô vẫn thấy họ đẹp gấp vạn lần mình.

Cô nghĩ mình có thể đánh đổi cái eo 60 này, với cái bụng toàn mỡ kia, để được làm mẹ của những đứa con xinh xắn...

....Và khi đó biết đâu anh sẽ không đi xuống lồng ngồi khoanh chân nữa, sẽ không bỏ cô ở nhà để bia bọt nữa, sẽ không để cô phải tự về nấu cơm, dù cái dạ dày đang quặn thắt. Và có lẽ, mọi người sẽ không gọi cô là con cá rô đực, sẽ không hỏi cô là nhà có bán rau sạch không? Hay đơn giản, họ sẽ chẳng lôi cô vào cái chuyện mà "tao ở nhà phải đi dép trong nhà, sợ dẫm phải nước đái chồng mà chửa".

Uh thiên hạ họ thế đấy, có thích lôi chuyện của người khác ra để nói, để bàn tán. Mà họ không hề biết rằng, họ đang xát muối vào vết thương của người ta...

Cô bảo hạnh phúc là những điều giản đơn, nhưng để hạnh phúc lại không hề đơn giản...vì nó chẳng hề đơn giản, nên cô không mấy khi tìm thấy ở mái nhà của cô và anh, hay cô đòi hỏi quá nhiều? Cô tìm thấy sự an ủi của những người bạn ảo trên face, trên Twoo, trên Messenger, và trên điện thoại. Những người đàn ông, họ biết cách nói chuyện biết cách an ủi, dù cô biết thừa, ở nhà, vợ họ có khi cũng tìm niềm vui giống như cô.

Không phải cô ngoại tình, cô chưa bao giờ gặp mặt họ, nhưng cô có thể cười khi nói chuyện với họ, họ quan tâm tới cảm giác của cô, chí ít, cô cảm thấy mình có giá trị...Ở nhà, cô như một cái bóng của cuộc đời anh vậy, hay là do cô nghĩ lung tung? Cô từng đùa anh, có phần chua chát rằng, em như con ô sin cao cấp của anh vậy, cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày, tối ngủ với chủ, chỉ khác là cô không được nhận lương. Đi làm về cô lao vào nấu cơm, còn anh thì ra kè hóng gió và tán phét, hoặc chơi game trên máy tính, họa hoằn lắm anh tự giác cắm được nồi cơm, mà thực ra cô đã gọi điện nhờ trước, phải nhờ cơ đấy.

Cô bảo, không kỳ vọng quá nhiều vào hạnh phúc, đó là cách tôi đi qua những nỗi đau...

Và tới sáng nay, khi cô bạn cùng cơ quan hỏi về kết quả que thử, cô biết từ ngày mai chỉ còn một mình cô bị gọi là cá rô đực, không còn đồng minh nữa. Cô nhen lên một chút ghen tị, thoảng qua về cái thai đã hỏng cách đây 7 tháng của mình. Có chút gì đó ích kỷ, rằng có ai đó cùng cảnh ngộ của mình.

Không, cô không có quyền đó...

Cô chợt nảy ra ý định đi gặp Hiên, người bạn cùng cấp 3, một người đã từng ngỏ lời yêu cô. Nhưng khi đó cô vẫn đang đắm chìm với mối tình đầu...Một mối tình mà cô đã cho đi nhiều hơn những gì cô có...

Hiên bảo: " Khi nào cậu lấy chồng thì tớ sẽ lấy vợ"

Ngày cô lấy chồng, Hiên đến dự, cái bắt tay đặc trưng của người Yên Bái sau khi chúc rượu làm cô hơi đau, đôi mắt Hiên đỏ ngàu, sâu và xa thẳm...

Ngày Hiên lấy vợ, cô hỏi:

- Hiên có yêu vợ không?

- Cô ấy ngoan, gia đình cũng gia giáo, công việc ổn định...Hiên không nói là có yêu vợ không.

Một ngày Hiên bảo " Thích hoa cúc nhưng tìm mãi mới được một bông đấy"

Nick fb của cô là Hoa cúc dại...

Của vợ Hiên là Cúc xanh...


Hiên và cô nói chuyện với nhau nhiều trên fb, nhiều hơn cả thời gian cô nói chuyện với chồng. Những tin nhắn của cô cho chồng hầu như không bao giờ có hồi đáp. Đôi lúc cô nhớ chồng quay quắt, gọi điện có hôm thì anh nói chuyện, có hôm anh gắt lên. Trái tim cô lại co quắp lại, cái cảm giác mắc lỗi bị quở trách...

Vợ Hiên cũng chưa có em bé, Hiên bảo Hiên chưa đi đến chợ đã tiêu hết tiền. Cô bảo đi khám xem, Hiên bảo hết tháng mà chưa có sẽ đưa vợ đi...

Đàn bà, là phải biết đẻ.

Ngoài kia có biết bao nhiêu cặp vợ chồng bỏ nhau vì không có con, bao nhiêu người ngoài chồng ngoài vợ, chỉ để có một đứa con...

Nhưng vẫn có những người đàn ông, đủ dũng cảm để ở vậy cả đời với một người vợ không biết đẻ...

Nhưng cô chẳng tin, họ lại không gửi gắm ở đâu đó...

- Với Hiên vợ là lần đầu à?

- Uh

- Còn vợ Hiên, là lần đầu chứ?

- Hiên không biết, có nói đâu mà biết.

- Trời, biết hay không cũng không biết. Hiên khéo thật...

Có nhiều người thích cô, nhưng họ đã gào lên khi hỏi cô, cô bảo đã cho mối tình đầu rồi.

Cô có một người bạn, khi người yêu đề nghị đặt cả hai vào trạng thái đã rồi vì bố mẹ cô bạn phản đối tình yêu của họ, thì cô bạn đã kiên quyết từ chối, dù trước đó, họ đã là của nhau rồi. Cô bạn đó bảo, như thế sau này nhỡ đâu nó lại mang mình ra chửi...

Đàn bà, suy cho cùng chửa hay không chửa, vẫn là vì một người đàn ông...

Đi khám, chồng cô bình thường, còn cô phải đi chụp vòi trứng và cổ tử cung nữa.

Cô mơ hồ, là do mình, với mối tình đầu, 2 năm, cũng chỉ đơm hoa có một lần, và bỏ, với người thứ hai, không có, và với chồng, một lần, và hỏng...

Cô không phải loại đàn bà hư hỏng, nhưng là một bông cúc dại...đàn bà, mười hai bến nước...và đàn bà, khôn 22 năm, và dại chỉ 15 phút...

Đêm qua cô nằm mơ mình chết, chôn vào quan tài, mà cô lại tỉnh dậy, tối um, tay cầm điện thoại, bấm gọi chồng, nhưng chao ôi, dưới lòng đất thì làm gì có sóng điện thoại chứ. Cô cứ kêu, khóc cho đến khi giật mình tỉnh dậy, nước mắt ướt nhèm, quờ sang bên cạnh, chồng cô chưa về, với tay bật điện thoại 02h29" đêm...

Sáng nay đến cơ quan, mọi người đang chúc mừng cô bạn có thai, và bảo cô cái gì cô cũng không nhớ nữa, chỉ thấy bản thân mình mỉm cười, và nói câu chúc mừng...

Cô lang thang trên con đại lộ, ghé vào quá trà đá gặp Hiên.

- Nếu được chọn lại, cậu sẽ lấy ai?

Cô giật mình, người lăng nhăng thì không nên yêu vội. Uh, nếu được chọn lại, cô sẽ không yêu ai, kể cả Hiên....
Read More
Được tạo bởi Blogger.

Bài viết